Khẽ lấy thỏi son, cô cẩn thận làm cho sắc môi nhợt nhạt tan đi, chỉ còn lại ánh hồng già
Vả lại, cô có mất mát gì đâu. - Nhưng như thế thật không công bằng với anh. Thế nhưng, giây phút này với cô, niềm hạnh phúc ấy thật vẹn tròn. Cô cần anh cho những tư lự, anh cần cô cho những thương ấm lòng, chỉ như thế là đủ.
An ngẩn người. Anh biết, như thế này là không công bằng với em. Đêm, An giật thột tỉnh giấc bởi tiếng sét gầm vang bầu trời. Trời chỉ còn vài giọt mưa lâm thâm nhưng vẫn đủ khiến mái đầu nhỏ của cô ướt đẫm. Có tiếng bước chân theo sau, An bỗng dừng lại… - Đừng đi theo tôi nữa được không? Anh ta tiến tới, nét cười trên môi càng rõ ràng.
Anh đừng thở dài làm chi. Vẫn giữ phong thái ôm cô, anh nhìn sâu vào mắt cô. - Là ai? – Giọng An không kiềm được run rẩy - Anh đây An à! Đừng sợ! Bước chân An khựng lại, cả người ngây ngốc. Cả một buổi chiều lang thang khiến đôi chân An mỏi nhừ. Anh ôm siết An vào lòng. Bàn tay anh xòe rộng, An ngỡ ngàng, trên tay anh là di dộng của cô, mà lúc này màn hình đang nhấp nháy cuộc gọi đến.
Cô bé phục vụ khó hiểu, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. – Tay lật menu của cô dừng lại, ngây ngốc hồi lâu rồi bật cười. Gửi từ Thuy Vinh Truyện ngắn: Ngày mai nắng lên anh sẽ về Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Chừng như nơi sâu thẳm của tâm hồn đã bị chạm vào và phanh phui, An bật khóc, từng giọt nước mắt lăn dài mệt mỏi.
- Ai bảo anh yêu em làm chi. Đôi tay cứng nhắc là thế, thế mà từng nốt nhạc thoát ra, vẫn mang lại cho người nghe nét quyến rũ biệt lập. Niềm tin khiến anh vượt qua khó khăn để trở về, niềm tin giúp cô đủ dũng khí để bước qua những ngày tháng chờ đợi không anh.
Bài liên quan: Blog radio: Mở cửa trái tim Blog Radio: vì chưng em đang yêu! Blog Radio: Khóc thầm trên vai Blog Radio: người thương Phải, bữa nay cô chỉ có thể cười, vì bữa nay là ngày cưới của cô và anh. Không chút chần chừ, An nhấn phím đỏ trên màn hình.
Ai cũng nặng nhọc và có những mỏi mệt của riêng mình. Nhưng đến khi gặp em, mọi điều trong anh bất chợt sụp đổ. Lồng ngực anh rạo rực cảm giác hạnh phúc nghẹn ngào. - Anh yêu em! – Anh thì thào, hôn lên đôi môi hơi tái vì lạnh của cô. Hốc mắt bỗng ẩm thấp, cánh mũi bất giác cay xè. Hai gia đình tăng tả chuẩn bị hôn lễ, nhưng trong lòng mỗi người vẫn tồn tại những nỗi lo riêng biệt.
Nụ cười khanh khách như tiếng chuông ngân của cô hòa với với tiếng cười trầm thấp của anh tạo nên bản tình ca đẹp nhất, hay hơn bất cứ âm thanh du dương nào của piano. Gió se se, không quá lạnh nhưng cũng đủ để An phải so vai.
Cuộc sống sẽ vẫn là cuộc sống mà thôi có niềm vui, có sự tính liệu, có nỗi bực dọc, có nỗi buồn vấn vương trong tim. Bước chân An vô định đi về phía trước, bỏ lại sau lưng vạt nắng cuối chiều, bỏ lại hết những nhập nhằng của cuộc tình đã qua, bỏ lại cả những niềm đau miên man không hồi kết.
Người ấy, cũng từng có một cây ghita như thế, cũng từng hứa rằng, tiếng ghita ấy cũng chỉ dành riêng cho mỗi cô thôi
Gió cuốn bốc những điều u ẩn cứ neo chặt trong tâm hồn con người lâu nay. Lúc này An mới để ý tới anh ta. An khép mắt, chỉ một hôm nay nữa thôi, cho phép cô được nhớ…Chàng trai mặc binh phục với chiếc guitar màu bạc. Giữa một nơi đông người, cô lạc điệu và bé nhỏ đến đáng thương. Những cuộc điện thoại khi đêm về với cô đã trở thành một lề thói quen thuộc. An chạy đến, vươn đôi tay bé nhỏ ôm chặt lấy anh, vùi mặt vào vai anh thổn thức.
Sự đón đợi có thể hơi ngập ngừng một chút nhưng nó vẫn tồn tại và chúng ta cần phải đi tìm nó, đi tìm những khoảng trời của ánh sáng và say mê. Thế nhưng, trái với nỗi lo ấy, cô vẫn thản nhiên đợi, dùng vẻ ngoài phẳng lặng để lấp đi cõi lòng dậy sóng. Tiếng đàn đột ngột ngưng hẳn… - Tôi không muốn tiếng đàn của tôi mang đến nước mắt cho người khác.
Đám cưới này hoàn toàn khác với đám cưới trong mơ mà từ thời thiếu nữ cô hằng mơ ước. Họ mỉm cười nhìn nhau, thấp giọng thì thầm : "Ngày mai, nắng lên, anh sẽ về".
Đôi mắt người ấy nhìn cô chăm chắm, không có ý định né tránh. Lá thư trong tuần: Nắng vẫn luôn đón đợi chúng ta Cái nắng mùa hè bỏng rát, oi nồng đến bức bối và đôi khi có phần nghiệt ngã chúng ta đã sang, trải qua như một lẽ thường của sự luân chuyển về tiết khí trong trời đất ơi này. Nghe bố trò chuyện thấy trí óc của mình cần phải trau dồi hơn nhiều.
Dung tha khi anh không thể trực tiếp nói cùng em. Nắng vẫn luôn đón đợi chúng ta anh ạ. Nhưng hình như người kia rất nhẫn nại, điện thoại tiếp kiến reo. An dừng lại việc khuấy cốc coffee, mải miết lạc vào những âm thanh ấy.
Đôi cao gót giẫm lên lớp lá khô, tạo nên âm thanh giòn tan. - Đừng sợ, anh ở đây mà! – Anh nhẹ lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên mi cô.
Người đàn ông này! An cảm thấy nỗi tức giận đang len lách trong tâm tưởng. - Mưa đang lớn dần, đừng dầm mưa! – Anh kiệm lời hết mức có thể, nắm lấy bàn tay xương xương lạnh lẽo của cô kéo vài mái hiên gần đó.
Anh đi cùng cô thật, nhưng anh không uống, chỉ nhìn cô uống ừng ực từng ngụm bia như uống nước lạnh.
Cô choáng ngợp bởi ái tình rộng lớn của anh, lẽ sống của anh. Dòng cảm xúc ấy lặng lẽ tuôn trào, một lần nữa trở về, bất thần và đột ngột, không cho An một thời cơ nào để khước từ. Nắm lấy đôi tay lạnh gầy của em, anh biết rằng, con đường phía trước anh đi không chỉ có riêng bản thân mình.
“Anh, thật sự sẽ không bỏ lại em chứ?” Cô ngước mặt lên cao, cố nén dòng nước mắt muốn chực trào. Rồi say, gương mặt nhỏ nhắn của An đỏ hồng lên, áp chai bia vào mặt mình, mỉm cười dễ chịu trước nhiệt độ lành lạnh của chai thủy tinh. Thế giới của anh… Anh lặng lẽ bước vào thế giới của cô, khẽ khàng nắm lấy tay An, dẫn lối đến với thế giới của chính mình.
Trời vẫn còn có nắng mà anh. Em sẽ hiểu cho anh chứ? Anh – một người lính trinh sát viên, một người con của nhân dân nên bên cạnh một tình yêu lớn dành cho em là ý thức nghĩa vụ với giang san.
Cứ như thế này thôi, trợ thời cô muốn một mối quan hệ không thể gọi tên như thế này. Gió sẽ khiến tâm hồn chúng ta trở nên thoáng đãng và khoáng đạt hơn. Nếu đó là điều anh ta muốn, cô sẽ không ngại ngần. – Anh trầm giọng, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tình lánh né của An
Niềm tin chung cuộc cũng đã chiến thắng. Anh nhìn An, vòng tay dang rộng… An buông rơi bó hoa cưới trên tay, quẳng luôn đôi cao gót vướng víu, xách váy chạy nhanh về phía anh.
Bởi anh sợ cảm giác không biết làm gì khi thấy em khóc. Anh? Tại sao anh lại ở đây, giờ này? Cô mở bung cánh cửa, sững sờ nhìn bộ binh phục đã ướt sũng, nhìn những giọt nước rời khỏi tóc anh rơi xuống nền.
Tuy không nói nhưng ai cũng lo âu cho An. Từng đường mưa xiên xiên đáp lên mái nhà, góp lại thành dòng, theo từng con rãnh mà rơi xuống nên đất, một đôi hạt nước vương vấn đọng lại trên cánh hoa tigôn trắng muốt.
Cái nắng khiến ta hiểu rằng chúng ta còn quá nhiều thời cơ để sống và thực hành những gì chúng ta muốn. Lần trước hết, An hiểu được cảm giác thế nè không thể sống nếu thiếu một người. – Anh không nhanh không chậm nói. Nghe mấy bản hòa tấu thấy đầu óc trở thành sâu sắc lạ. Hôm nay cô điên rồi, 25 năm sống trên thế cuộc này, lần trước tiên cô khao khát được một lần điên cuồng.
- Em… nói thật? – Anh gần như thì thào với chính mình. – Anh mỉm cười hiền, đặt lên trán An nụ hôn trấn an rét mướt. Để rồi, một ban mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều. An gật đầu, gò má chợt ửng hồng. - Anh biết không? – An lảm nhảm – Anh ta là kẻ khốn nạn, rất rất khốn nạn… An không biết hôm ấy mình đã nói những gì, chỉ biết rằng người con trai ấy không hề ngắt lời cô dẫu chỉ là một lần.
Trong lúc vô tình, cô đã cầu hôn anh mất rồi. Cô tin anh, tin anh sẽ trở về cùng cô, niềm tin ấy với cô còn là trông coi. Những ngón tay sạm đen cùng một vài nốt chai sần nhẹ nhõm khảy lên dây đàn. Bao nhiêu ngày qua cô mạnh mẽ là thể, vậy mà bữa nay tự dưng thấy lòng mình yếu đuối đến lạ. - Này, anh chàng mặc binh phục, nếu anh thực sự rãnh rỗi như thế, có thể đi uống cho say với tôi không? – An táo tợn đưa ra lời đề nghị, không màng chú ý đến gương mặt không thể nào tin nổi của người bên cạnh.
Đến tận giờ khắc này, cô mới nhận ra thế giới quan của cô đã quá quen với hình ảnh, với nét cười, với giọng nói trầm ám ấy. An quay lại, mặt đối mặt cùng anh, đôi mắt rưng rưng. Mưa đổ xuống như trút nước, đất trời vần vũ mây giông, một đôi cành khô cạ vào mảng tường cũ tạo nên âm thanh rợn người trong đêm khuya. Có khi anh đã từng nghĩ, có nhẽ cả cuộc thế này, anh sẽ trụ mãi nơi mảnh đất địa đầu của giang sơn ấy, sống trọn cả cuộc thế mình cho sơn hà.
Dòng thư để lại…“An à, anh xin lỗi khi chỉ có thể để lại cho em dòng thư như thế này. - Cô không sợ tôi là một kẻ biến thái sao? - Nếu biến thái thì đã biến trái từ đầu rồi. Trời đổ mưa. Một chàng trai trẻ mặc quân phục, và bên cạnh anh ta là một chiếc đàn ghita màu bạc. Quay sang lấy chiếc khăn voan cài lên mái tóc, An kéo môi tạo nên nụ cười đẹp nhất có thể.
An thở dài tỉnh ngộ, vô tình chạm phải ánh mắt của người ngồi ngay chiếc bàn quen thuộc của cô. - Cho tôi một đen không đường. Cứ như thế, anh dần bước vào thế giới của cô, không phô trương, hào nhoáng, cứ lặng lẽ, từ từ mà bước đến. Nhưng… anh có thể đợi, chỉ cần em không đẩy anh ra xa là được. Anh cứ ngỡ mình sẽ phải đợi thật lâu mới có thể nhận được lời yêu từ em, vậy mà… Niềm hạnh phúc trong anh khi ấy như vỡ òa
An lặng ngắm chính mình trong tấm kiếng sáng choang: khuân mặt nhỏ nhắn, đôi mắt tròn to, môi mềm chúm chím. An cũng chẳng biết từ khi nào mình đã quen với sự có mặt của anh, quen với những cuộc điện thoại “dở hơi” khi đêm về, quen đợi những ngày cuối tuần, quen với việc ngồi sau xe anh, vi vu trên những con phố.
Anh bất thần ôm lấy An từ phía sau, tựa cằm lên vai cô. - Xin hỏi, cô dùng gì? – Người phục vụ mỉm cười nhìn An - Một cappucino nhiều sữa và….
- Bữa nay, tôi có thể là nhạc công miễn phí cho cô chứ? An giật thột, chiếc thìa trên tay suýt rơi xuống. Ánh mắt An rời khỏi ánh nhìn khiến cô lúng túng ấy, cúi xuống đưa tay khuấy khuấy cốc coffee tỏa hơi nóng ngùn ngụt.
Cô vẫn đi đi, về về một mình như bao đông qua vẫn thế nhưng lần này lòng bỗng rét mướt đến lạ, bởi cô biết, dẫu có muộn bao nhiêu, anh vẫn không để cô đơn côi trong những đêm lạnh.
Hình như trời đang bồn chồn chờ gió thì phải. Nhập nhằng những xúc cảm không tên An không trả lời, cũng không nhìn lại anh ta, đưa tay gạt nước mắt rồi đi thẳng.
Thở dài sẽ khiến trời phẫn nộ vì trời còn bao việc để làm. Chúng ta không thể chọn lọc, có điều chúng ta có thể kiềm tỏa và điều tiết nó để sự mỏi mệt kia tan vào với gió, chìm vào trong mưa và chỉ còn lại những phấn hứng trong hồn, những phấn hứng thanh đạm và ham mê.
An mỉm cười tự giễu. - Tại sao? Anh không giải đáp mà chỉ nhìn sâu vào mắt cô, tựa hồ như muốn xuyên qua đôi mắt kia để chạm thấu đến những nỗi đau đã hóa thành dòng trong tâm hồn cô.
Anh bỗng dưng hiểu rằng, hóa ra trên thế giới này vẫn còn có người khiến anh bận tâm như thế. - Lẩn tránh không phải là cách. Gió phả vào hồn ta những cảm thức mới về con người, đời sống và trời đất ơi rộng dài.
Lần trước nhất, họ cảm thấy đông thật ra rất ấm áp. Anh để cô thản nhiên thổn thức, điềm nhiên xem anh là nơi trút bỏ nỗi lòng. An tức giận tháo pin ra, quẳng điện thoại vào túi sách. Cô đã hứa, là sẽ không khóc… Có tiếng bước chân dập dồn chạy tới, mọi người ngoái nhìn ra. Có những khi một mình bước đi như thế này, An mới biết đã lâu lắm rồi, cô không có những giây khắc đơn chiếc đến đắng lòng như vậy.
Đã hứa là sẽ tập quên mà vẫn cứ nhớ để rồi lúc này sống mũi lại bất giác cay xè. Cái nắng khiến hồn ta thanh đạm. Anh gầy đi, đen hơn, nhưng nét cười trên môi vẫn nhiệt tình và ấm áp như ngày nào. Nhặt cây chì kẻ trên bàn trang điểm, cô kẻ từng nét thành thạo lên đôi mày thanh thoát. Những ngày này, anh lại bận rộn với những đợt diễn tập.
“Cốc…cốc…cốc” Tiếng gõ cửa rất khẽ, nhưng trong đêm khuya vẫn khiến tim An thắt lại vì sợ hãi.
Thế mà… Là do ái tình của cô không đủ lớn hay do chính anh ta chẳng thể nào vượt qua được cái bóng của kí vãng hay vốn bao bấy lâu cô vẫn chỉ là người thế thân? cuối cùng, nước mắt cũng đã tuôn rơi. Thật ra, anh đã chú ý tới cô từ khi cô vừa bước vào nơi này, với vẻ mặt lạnh lẽo, cao ngạo nhưng đôi mắt ngập tràn những đau đớn và thương tổn. Anh biết nhiệm vụ lần này sẽ rất hiểm, nhưng cũng sẽ là nhiệm vụ rốt cục của anh trước khi chuyển đến công tác ở một nơi bình an hơn, đó là nơi em, nơi sẽ có ngôi nhà nhỏ, sẽ có một người vợ hiền cùng với bé con xinh xắn của chúng ta.
Lại thế nữa rồi. Nếp là một điều phứa đáng sợ, và điều đáng sợ hơn cả là chính mình đã sa vào lề thói ấy. Ngoài kia, trên đồng cỏ xanh mướt, nắng đã lên, giòn rụm, vàng rượm như mẻ bánh vừa mới ra lò.
Không gian như thế khiến An lại nhớ đến “Kiss the rain” chơi bằng ghita. - Đừng Trốn tránh anh
An rụt rè bước lùi lại, con tim cô vẫn còn quá mỏng mảnh để đón nhận một tình yêu khác. Giờ đây, trời vẫn nắng nhưng có lẽ cái nắng đã giảm đi cái “hưng phấn” của nó để đón đợi một điều gì nhẹ nhàng hơn và có phần tinh khôi hơn. – An bất mãn xoay đi. Đợi anh An nhé! Ngày mai, nắng lên, anh sẽ về” An gấp lại bức thư, mỉm cười mà không khóc. - Anh à, mình thành thân anh nhé! Vòng tay đang ôm cô bỗng chốc cứng đờ.
Theo nếp, cô đi về phía khung cửa sổ nơi có giàn hoa tigôn nhưng rồi tự dưng khựng lại, không phải vì nơi ấy đã có người ngồi mà vì một lẽ, chẳng phải hôm nay cô đang học cách từ nếp hay sao? Nhếch môi cười bàng quan, An chọn một chiếc bàn gần đấy, thản nhiên ngồi xuống.
Thu qua trong chớp mắt, đông lạnh tàn ùa về. Cô sợ hãi, cuộn sâu người vào chăn.
Dựa vào đâu mà anh ta có thể xen vào chuyện của cô như thế? - Không cần quan hoài tới tôi.
Lá vàng trải thảm dày cộm, kéo dài suốt cả con phố. Nhìn cái tên trên màn hình, An không khỏi thở dài. Mai sau, nắng lên, anh sẽ về, có phải vậy không anh? Thánh đường nghiêm chỉnh, mọi điều chuẩn bị cho đám cưới đều đã sẵn sàng, duy chỉ thiếu mỗi chú rể… Đã hơn nửa giờ trôi qua, An vẫn ngồi tĩnh lặng trên băng ghế chờ đợi, kệ thây cái nhìn thông cảm của mọi người xung quanh.
Quá cố từ một chiều thênh thang gió… Cô bước đi trên con phố mùa thu. Ngày hôm nay quá dài, cô cũng đã quá mỏi mệt để tranh luận những điều vô lý như thế.
An nắm lấy tay anh, cùng anh bước đi trong buổi chiều lộng gió. Có người khó nhọc trước, mỏi mệt trước, có người lại khó nhọc sau, mệt mỏi sau. Một chàng trai mặc binh phục chạy đến, màu áo xanh bạc đi vì gió mưa.
Thế giới của anh, thế giới rộng lớn của lí tưởng, thế giới mộc mạc, bình dị nhưng mãnh liệt và đầy cháy bỏng. Có anh, chỉ cần có anh thì thế giới này của cô đã đủ đầy lắm rồi. Cô ngẩng lên nhìn người đàn ông vừa đưa ra lời đề nghị lạ lùng ấy.
Em dịu dàng mà cứng rắn, kiêu hãnh nhưng đầy đau thương. Dừng chân nơi shop coffee thân thuộc, An đo đắn hồi lâu mới bước vào.
Để rồi trong lúc vô tình nhất, cô đã chạm vào một mảnh ghép tình yêu thật thật lớn mang tên cô. Vị đắng của coffee chỉ khiến cổ họng cô thêm nghẹn đi chứ không hề dễ chịu như cô tưởng. Hai người cứ như thế nhìn nhau, lâu thật lâu, tựa hồ như thời kì đang dừng lại. Đây là cảnh huống gì? Người đàn ông lạ lẫm này, thực sự anh ta muốn gì? - Kiss the rain? Liệu anh có thể không? – thanh nhàn nhạt nói.
An à, đừng khóc em nhé! Nếu chẳng may… À không, không có gì là nếu chẳng may cả, bằng mọi cách, anh sẽ trở về cùng em, trở về để nắm lấy tay em, quỳ dưới chân Chúa, nói nên lời thề nguyện trăm năm. Trong lúc lơ đãng, cô lại chú ý đến cây ghita bên cạnh anh ta.
Anh đưa tay ôm lấy cô, nâng lên cao, xoay vòng. Chúng ta phải chấp thuận nó, bằng lòng như một quy luật và điều quan trọng ở đây là chúng ta hiểu về nó và biết cách để khỏa lấp, biết cách để thăng bằng. Cô ngước mắt lên, cố nén dòng nước mặt chực trào ra.
Anh để ý thấy cô bước về phía chiếc bàn nhỏ mình đang ngồi nhưng rồi đột khựng lại, thấy cô chọn đồ uống như một thói quen nhưng hốt nhiên lại đổi vào phút chót, thấy cô thẩn thờ nhìn cơn mưa ngoài kia với ánh mắt long lanh nước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét