Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Vĩ nhân tốt hơn bí ẩn.

Được không cô?”. Mẹ em bảo. Của những người nhà yêu… Có lẽ chúng ta chẳng thể thấy rõ được sức mạnh của tình. Buồn hẳn vì nghĩ vậy là tiêu ma kế hoạch vui chơi. Cô bé mắt long lanh cả quyết: "Đúng cô ạ”.

Nhưng cha em đã tĩnh tâm trả lời rằng ông không thể tới được. Có thể lui buổi xem xiếc lại được mà. Cô giáo bảo. Đầu tóc bờm xờm. Có người gọi điện thuê cha em làm một việc gấp. Một thần tượng mà em bái phục. Cũng không có công việc nào làm cho người đàn bà ấy hứng khởi bằng lúc cùng san sẻ với học sinh vui buồn.

Cha biết giữ chữ tín tót vời như vậy. Em thấy sức mạnh đáng kính của tâm hồn cha mình. Chị vẫy em ra ngoài lớp hỏi nhỏ. Những đứa trẻ mặt rám nắng. Cặp mắt đen và những câu chuyện của chúng có cái gì lôi cuốn. Cha hứa dắt mấy chị em đi xem xiếc. Cha em đáp. Xúc động. Lần đó. "Việc gấp gì cũng để hôm sau”. Rồi trong bữa trưa. Từ từ thế nào. Và cô bé trở vào phòng nhỏ chăm chú làm bài.

Cô trò đỏ mặt. Tình của cha mẹ. Chắc sẽ nhớ mãi. Xăm vô cùng”. "Sao con chưa làm bài?”. Tôi xúc động: "Con tin ba mình là vĩ nhân ư?”. Cô bé đó cứ cắn bút nhìn cô giáo. Bí ẩn ngẫu nhiên. Tôi đã đọc một mạch. Cha không làm các con thất vọng”… "Tôi hiểu rằng không có một việc thiện nào mà hoàn toàn mất bao giờ cả”.

Có chút hoang mang. "Con muốn viết về ba con. Tôi lại được nghe người phụ nữ nhỏ nhắn đó kể cho nghe câu chuyện về một cô học sinh của chị. Mến mộ. Nhưng tuổi thơ không trở lại nữa!”.

Chị cho học trò làm bài văn "viết về vĩ nhân của mình”. Em nhỏ kể câu chuyện một hôm. Cô giáo nói. Cô trò nhỏ kiêu hãnh về cha – vĩ nhân của mình: "thời kì trôi qua rồi em vẫn nhớ câu chuyện đó. Nó rất thực và đó là một trong những sự thật nhất trên đời.

Của các con. Thu hết kiêu dũng và nói. Nhưng nó có thực. "Đúng vậy. Trong khi bạn bè xung quanh viết bài lia lịa… Mười lăm phút trôi qua. Thấy trò đó vẫn ngờ ngạc. "Bài văn viết về thần tượng cha của cô trò ấy. Dễ mến kỳ lạ. Thanh Lê. Không ai hơn được.

Hôm đó tôi và chị ngồi trầm ngâm trên bờ biển hồi lâu. Cô bé có một bẩm tính kỳ diệu khiến chị xúc động mỗi khi nghĩ tới. Mấy chị em thất vọng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét