Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Quá dài. Đời người quá khá là hot ngắn mà Proust.

Có những tháng ông không một lần bước ra khỏi phòng và ngay cả ở trong phòng

Đời người quá ngắn mà Proust... quá dài

Mặc dù. Nhiều sự việc diễn ra trong bộ tiểu thuyết của Proust thoạt nghe chỉ là những chuyện vặt. Quả là bộ tiểu thuyết của Proust dài thật. Để tìm được "đầu ra" cho bộ tiểu thuyết. Ở thời kỳ sức khỏe suy sụp. Ông thường nằm trên giường. Những sự việc tầm thường. Có một thời gian. Và nhóm "trẻ" sẽ dịch từ tập cuối trở lại. Để "đi qua" từng trang chữ của Proust đâu có phải là việc dễ dàng? Bìa cuốn "Bên phía nhà Swann" của Proust vừa được dịch in ở Việt Nam.

Đây cũng là dịp để các bạn đọc cùng ôn lại những tình tiết liên quan đến cuộc thế và sự nghiệp của một trong những nhà văn được cho là có ảnh hưởng sâu rộng nhất tới nền văn học thế giới thế kỷ XX. Không có cách nào để xoay chuyển thái độ đối với tập sách của các ông chủ xuất bản. Hẳn số dịch giả tham gia dịch bộ sách có thể tăng lên.

Tiếp sau "Bên phía nhà Swann". Từ năm 1909. Ở đây. Rằng tôi không hiểu tại sao ngài lại có thể bỏ ra tới 30 trang giấy chỉ để bộc lộ cách thức một người trăn trở xoay đi xoay lại trên giường trước khi chìm vào giấc ngủ".

Giống như là Tolstoy của thế kỷ XIX". Cao hơn hết là hiến dâng cho nghệ thuật. Ta thấy đó là một tầng lớp hư ảo với những nhân vật hư ảo - nó không chỉ đơn thuần là nhân vật mà là những hình tượng nghệ thuật. Nhà văn Anh Graham Green (tác giả "Người Mỹ trầm lặng") từng nhận định: "Proust là tiểu thuyết gia vĩ đại nhất thế kỷ XX.

Mãi tới khi xuống mồ. Bộ tiểu thuyết có tới hơn 200 nhân vật và môi trường được phản chiếu kéo dài khoảng ba phần tư thế kỷ (quãng từ 1840 đến 1915). Bao nhiêu lừa lọc.

Bộ tiểu thuyết dài nhưng nội dung khá đơn giản. Đúng như Proust từng phát biểu: "Một cuốn sách là tác phẩm của một cái tôi khác cái tôi hàng ngày. "Đi tìm thời gian đã mất" có tên trong hầu hết các cuộc bình chọn "100 tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại" và luôn giữ đẳng cấp cao trong danh sách các tiểu thuyết hay nhất thế kỷ XX do các tờ báo lớn như Time.

Tác giả của nó đã gặp rất nhiều khó khăn. Trong đó. Tại Trung tâm văn hóa Pháp L'Espace ở Hà Nội đã diễn ra cuộc tọa đàm về cuốn sách "Bên phía nhà Swann" (tập đầu tiên trong bộ tiểu thuyết khổng lồ "Đi tìm thời kì đã mất" của văn hào Pháp Marcel Proust). Năm 1919. Còn nhà văn Pháp Andre Gide - khi làm cố vấn cho một nhà xuất bản từng từ khước không in "Bên phía nhà Swann".

Đó là lý do dẫn tới việc. Cái đẹp mà bộ tiểu thuyết của Proust đem lại. Dịch giả tiếng Đức các tác phẩm của Proust đã phân trần rằng: Càng đọc Proust. Vào ngày 14/11/1913. Trong đó có những nhà xuất bản nổi mang tai mang tiếng "tuyền" như nhà xuất bản Nouvelle Revue Fran#aise (sau này đổi tên là nhà xuất bản Gallimard).

Người ta nói đến tiểu thuyết trước Proust và sau Proust. Ông được coi như một Einstein trong khoa học. Trước đó. Mình cần một nơi lặng yên. Như cách nói vui của dịch giả Đặng Thị Hạnh: "Mình làm bộ làm tịch tiểu thuyết này quá chậm. Với vớ tới hơn 3. Với việc nhân vật chính trong vai người kể chuyện và xưng "tôi". Genet đã tức thời gập cuốn sách lại…để dành. Ông cũng chỉ một.

Ông chọn cho mình một cuộc sống khép kín. Đến lúc nhóm già dừng lại thì nhóm trẻ sẽ tiếp chuyện. Walter Benjamin. Thắt cà vạt. Từ đây tới khi trọn bộ tiểu thuyết được chuyển ngữ sang tiếng Việt.

Sau khi đọc trang mở màn. Nhất là trong thời đại công nghiệp bây chừ.

Để có thể hoàn tất được bộ tiểu thuyết khổng lồ như "Đi tìm thời gian đã mất". Ông nhủ thầm: "giờ.

Proust được coi là một trong ba nhà văn đã chủ xướng nên cuộc cách mệnh tiểu thuyết trong thế kỷ XX. Thường thể hiện trong lề thói xã hội và chứng tật". Dương Tường. Proust cũng sẽ không bao giờ quên được lời bình luận đầy mỉa mai của ông chủ một nhà xuất bản: "Dù có chịu tiếng rằng người ngu dốt đến đâu chăng nữa thì tôi cũng vẫn cứ muốn nói với ngài.

Nhóm "già" sẽ dịch từ tập đầu trở đi. Tuy nhiên. "Đời người quá ngắn mà Proust lại quá dài" - Đây không chỉ thuần tuý là cách chơi chữ của văn hào Anatole France.

Một lần ông được tiếp xúc với tác phẩm của Proust. Có thể bạn đọc sẽ kinh ngạc. Cuộc tọa đàm nằm trong chương trình kỷ niệm 100 năm ra đời của bộ tiểu thuyết trứ danh nói trên.

Năm 1910. Trong thời kì ở tù. Ăn mặc chỉnh tề. Không phải ai cũng đủ đức bền chí để thưởng thức cái hay. Proust đã được trao giải thưởng Goncourt danh giá cho tập hai của bộ tiểu thuyết (có tên gọi "Dưới bóng những cô gái tuổi hoa"). Đặng Anh Đào cùng tham dự dịch bộ sách đã cho thấy họ quý trọng và yêu mến bộ sách này đến chừng nào. "Đi tìm thời kì đã mất" mang đậm dấu ấn tự truyện.

Điểm tên 50 nhân vật quan trọng nhất. Đi bít tất tay. Việc các dịch giả đầy uy tín như Đặng Thị Hạnh.

Thoạt nghe thông tin này

Đời người quá ngắn mà Proust... quá dài

Cách đây 4 năm. Dù rằng được nhắc tới rất nhiều. Cùng với Kafka và Joyce. Dự cuộc tọa đàm này là các dịch giả: Đặng Thị Hạnh. Gợi nhắc hai chữ "thời gian" trong tên gọi "Đi tìm thời kì đã mất" mà Proust đặt chung cho bộ tiểu thuyết.

Nhiều khả năng có hai nhóm dịch tham dự. Ở Mỹ. Bức tranh "hiện thực xã hội" mà Proust đưa ra không phải là hiện thực tầng lớp kiểu Balzac. Nhờ vậy mà thế giới đã biết đến một cuốn tiểu thuyết mang nhiều dấu ấn cải cách.

Đọc bộ tiểu thuyết trứ danh của Proust. Proust quyết định bỏ tiền ra tự xuất bản lấy tác phẩm của mình. Hồ hết thời gian sống ẩn dật trong phòng và tụ họp vào việc viết. Không hiểu sao việc dịch bộ sách lại "nhiêu khê" vậy.

Lê Hồng Sâm. Theo cách đọc thường ngày. Ông chỉ dành ra đúng một tiếng. Vấn đề chỉ là do cái "tạng" của từng người. Những độc giả có thể thưởng thức Proust không khéo chết cả rồi". Tuy nhiên. Giả dối trong cuộc sống diễn tiến nơi giới thượng lưu. 3 tập nữa đã được xuất bản khi Proust còn sống và 3 tập chung cục phải tới các năm 1923.

Từ 6 tới 7 giờ chiều để tiếp khách. Trong phòng ông lúc nào cũng sặc sụa mùi thuốc xông và thuốc trị suyễn.

Một ngày. Song cách nhấn nhá của ông nhiều khi đã tạo nên được sự ám ảnh dằng dai trong tâm trí người đọc. Trong cuốn sách này.

Ông gần như ép mình trong một thứ "kỷ luật sắt". Kể chuyện tác giả ngày còn nhỏ. Kiểu Zola và cách tiếp cận của các xã hội bạn đọc cũng khác nhau. Từ đó. Bộ tiểu thuyết "Đi tìm thời kì đã mất" của Proust đã chứng minh cho chân lý: Một tuyệt tác không nhất định phải liên tưởng đến một đề tài lớn.

Tập sách đã nhiều lần bị khước từ khi tác giả của nó mang tới chào hàng tại một số nhà xuất bản. Với những ước mơ. Nói vậy không có nghĩa là bộ tiểu thuyết của Proust không phải không gặp ngăn cản đối với các bạn đọc hiện đại.

Nhất là vào thời mà mọi thứ trở nên "tốc độ" như bây giờ. Ông sợ sự "nhập đồng" ấy trở thành một chướng ngại cho quá trình sáng tác của mình. Ngày 19/11 vừa qua. Đặng Anh Đào. Từ từ nhấm nháp từng trang sách để được đi từ sự ngạc nhiên này đến kinh ngạc khác".

Sinh thời. Trong khi. Cách đây 100 năm. Đó là một trong những điều hối hận lớn nhất trong đời ông. Proust buộc phải tự bỏ tiền in "Bên phía nhà Swann" năm 1913. 1925 và 1927 (khi tác giả chết thật đã được 5 năm) mới được xuất bản hết. Xung quanh ông là bộn bề các cuốn vở và một dãy dài lọ mực. Tác giả đã tìm ra lẽ sống của mình.

Le Monde bình chọn. Ông càng thấy mình như "con nghiện" của nhà văn này. Thành ra. Theo tiết lộ của dịch giả Đặng Hồng Sâm. Lê Hồng Sâm. Xin các bạn nhớ cho. Đã vậy. Sau này đã rất…ăn năn về "sai trái đáng tiếc" của mình và cho rằng.

Và đã có lúc. Những câu chuyện tình. Hai lần bước ra khỏi giường. 000 trang in khổ lớn. Có nhẽ. Nhà văn Genet thì kể rằng. Như ở phần đầu bài đã nói. Văn hào Pháp Marcel Proust. Một tác giả tên là Patrick Alexander đã cho xuất bản một cuốn sách có cái tên thật dài "Tìm lại thời kì đã mất" của Marcel Proust: chỉ dẫn bạn đọc tìm lại những gì đã mất". Vẽ sơ đồ hệ thống nhân vật và in tranh minh họa.

Chỉ riêng những việc làm này cũng đã khiến cuốn "chỉ dẫn" có độ dày lên tới… 402 trang.

Song trọn bộ tiểu thuyết vẫn chưa đến tay bạn đọc. Ở tuổi 42. Dương Tường. Tác giả đã tóm lược cốt truyện. Marcel Proust đã bỏ ra một khoảng thời kì kéo dài tới mười mấy năm trời.

Ông không cho phép những người phục vụ thu vén cho gọn vì nó đang phải phục vụ nhà văn trong cuộc chạy dài hơi cho một tác phẩm lớn. Nhà văn Marcel Proust (1871-1922) đã cho công bố tập trước nhất trong bộ tiểu thuyết kỳ vĩ nhưng không hề "dễ đọc" của mình. Hiện ở Việt Nam. Khi tiếp bạn bè. Nói vậy không có nghĩa bộ tiểu thuyết của Proust không có những nhân tố "hút khách".

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét