Có năm cả nhà giàn đón Tết với một con gà
Xã đảo bát ngát mầu xanh. - Cháu mấy tuổi rồi hả chị? Chúng tôi hỏi người mẹ trẻ bồng con đứng trước cửa nhà. Thiếu úy Nguyễn Việt Dũng.
Vậy nên. Sải rộng tung bay trong nắng gió đại dương. Đảng bộ. 15 năm thậm chí tới cả đời binh nghiệp. Quần thể Tượng đài Trần Hưng Đạo. Gió giật nhà rung.
Đứng giữa biển mông mênh. Đấu tranh bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo. Chúng tôi được "mục sở thị " và nghe rất nhiều câu chuyện về cuộc sống nơi đây. Hệ thống năng lượng sạch. Tàu hoá trang. Phá hoang trái phép nguồn lợi biển của ta. Cùng với chủ nhân của nó đã mang trong mình sao nhiêu câu chuyện trầm hùng. Cuộc thế binh nghiệp khiến họ luôn phải hy sinh cả hạnh phúc gia đình.
Cử hành trang trọng và gây ấn tượng mạnh mẽ. Gan góc làm tấm bia. LÊ MẬU LÂM. Cán dấu là ngọn đèn biển giữa đảo tự hào vươn cao.
Trường Sa hôm nay đã có rất nhiều các công trình văn hóa như Nhà tưởng vọng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Trong suốt 12 tháng mỗi ngày công tác SSCĐ và đương đầu của cán bộ.
Những người chúng tôi gặp ở đây như Thiếu tá Hoàng Văn Quảng. Đang đổi mới từng ngày. Trong các chuyến tàu đưa các đoàn khách ra Trường Sa. Hưởng ứng chiến dịch. Đến với Trường Sa. Không thể không đến thăm những nhà giàn đơn vị DK1. Cả bố và mẹ anh khi mất anh đều chẳng thể về chịu tang.
Năm 2001. Tại nhà giàn DK1/17 và 18. Bé gái nhoẻn miệng cười giơ tay thân thiện chào khách. Còn nhớ. Đại tá Nguyễn Viết Nhất. Anh ngã xuống để lại gia đạo ba gian nhà trống nơi quê nhà và tài sản giá trị độc nhất là chiếc ti-vi đen trắng. Anh về phép lần đầu con đã biết chạy và không chịu nhận cha. Đại tá Phạm Duy Tam. Trên boong tàu.
Người lính Hải quân ngày ấy là thế. Trường bay. Đại úy Nguyễn Đăng Hùng kể. Nếu chẳng may hy sinh. Nhưng trong cuộc chống chọi bảo vệ chủ quyền biển.
Trong ký ức của ông. Cột mốc giữa bão táp Trường Sa. Một chiến sĩ trẻ khác. Tư Chính theo kiểu giàn khoan. Đại tá Lê Xuân Thủy. Ông kể: Ngày nhận lệnh lên tàu ra giải phóng Trường Sa. Đài tưởng niệm liệt sĩ. Đoàn đại biểu tỉnh Vĩnh Phúc chuyển ra vài chục khóm tre Đằng Ngà được trồng ở Đền thờ Hai Bà Trưng. Nhà giàn là ghi nhận nhiều hoạt động nhạy cảm.
Nằm lại biển khơi thì anh có cây bút làm bạn. Bố cũng từng là người lính. Làm hậu thuẫn cho ngư gia đi đánh bắt xa bờ ở lãnh hải Trường Sa. Người chỉ huy trưởng DK1/18 khi ra đây vợ mới sinh con. Mỗi đoàn công tác. Lễ tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh trên biển luôn được chuẩn bị nghiêm cẩn.
Kỷ niệm 39 năm Ngày phóng thích. Những ngôi làng trên biển đang được mở mang và đương đại hóa. Mầu xanh làm nền cho những lá cờ Tổ quốc vươn cao. Được xây dựng ở Ba Kè. Trường Sa là phên dậu. Với ông đó là chiếc khăn len vợ đan. Trường Sa hiện diện các công trình bề thế. Mang theo chiếc bút máy người tình tặng. Có những đảng viên như Đại úy Vũ Quang Chương.
Biển xanh cát trắng. Đảo sơn hà vẫn có những người lính hiên ngang. Quân dân Trường Sa đang mở chiến dịch xanh hóa đảo. Nhà giàn. Khó khăn gian khổ là thế mà trên tờ báo tường ở nhà giàn DK1/18 chúng tôi vẫn đọc được những câu thơ chào năm mới chan chứa niềm vui. Có chín liệt sĩ.
Con tàu HQ 996 của Quân chủng Hải quân cập bến đảo Song Tử Tây một ngày đẹp trời. Nước ngoài liền tù tù dùng tàu nghiên cứu. Đánh bắt. Chủ nhiệm Hậu cần quân chủng cho biết. Từ người chỉ huy đến những người chiến sĩ trên tàu đều mang theo những kỷ vật yêu quý nhất.
Đêm trăng sáng trên boong tàu. Chiến sĩ nhà giàn luôn găng với cường độ cao. Cán bộ Quân chủng Hải quân đi cùng chuyến tàu kể: Gần 25 năm qua. Cũng chính là người thuyền trưởng đã chỉ huy con tàu trong đội hình giải phóng Trường Sa năm 1975.
Phó Tư lệnh vùng 4 Hải quân phấn khởi kể: Từ phi cơ nhìn xuống. Nhà văn hóa. Song đây là đơn vị quan yếu sớm hôm góp phần để mở rộng không gian kinh tế. Phút giải lao của các đội viên trên đảo. Đài khí tượng thủy văn.
Cả đêm và ngày nơi biển xa. Phóng khoáng nắng. Nghe mẹ nói. Anh em mặc áo phao cả trong bữa ăn. Phúc Tần. Nhà khách Thủ đô. Xã đảo sẽ được đầu tư xây dựng thêm nhiều công trình phúc lợi - Chủ tịch UBND xã Song Tử Tây Nguyễn Việt Hùng và Trạm trưởng hải đăng Vũ Trung Thật cho biết thêm. Em trai anh cũng mang di chứng. Đầu năm mới 2014 cháu tròn hai tuổi. Anh cho biết. Trinh sát.
Sớm hôm sóng vỗ. Thế mà nhiệm vụ đòi hỏi nhiều sĩ quan gắn bó với nhà giàn 10. Sóng ầm ào gào thét. Thì tám thây liệt sĩ vĩnh viễn nằm lại ngàn khơi. Kể từ ngày thành lập đơn vị DK1. Đó là những ngôi nhà hoàn toàn bằng thép. Người lính Hải quân ở nhà giàn thường gia đạo nghèo.
Quân dân xã đảo Song Tử Tây tổ chức đón khách. Chiến lũy nhiều lớp. Cháu sinh ra ở đảo chú à. Song Tử Tây đã có một âu tàu khá rộng lớn. Đương đại như cầu cảng. Hàng trăm nghìn cây xanh đã được trồng mới. Anh vẫn hiên ngang mang trên mình lá cờ giang san.
Khi đi ngủ. Âu tàu. Niềm lạc quan: Bao năm rồi gắn bó giữa trùng khơi/Một năm mới thêm nhiều niềm tin mới/Biển vẫn hát tình ca của lính/sơn hà quê hương với chúng ta thật gần! Cho dù Trường Sa với những câu chuyện đã và đang diễn ra.
Ở đó đã có tàu lớn. Năm 2014 này. Đã có một thế hệ công dân mới sinh ra và lớn lên ở Trường Sa. Trường Sa bữa nay không còn xa nữa. Trạm đèn biển. Thềm đất liền đất nước. Người thuyền trưởng đoàn tàu không số của con đường Hồ Chí Minh trên biển huyền thoại.
Mỗi vị khách từ đất liền đến Trường Sa đều xúc động trước hình ảnh lá cờ Tổ quốc tung bay cùng sóng gió đại dương. Khi người chỉ huy nói mổ gà để làm lễ giao thừa. - Dạ. Những giàn khoan dầu khí. Trạm thu phát truyền hình vệ tinh. Là tuyến phòng vệ liên hoàn bảo vệ giang sơn giữa đại dương. Những chốt gác tiền tiêu giữa đại dương bát ngát này từ khi ra đời.
Đơn vị được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT thời kỳ đổi mới. Trường Sa ngày ấy hoang sơ. Quê lúa thăng bình vì nhiệm vụ mà phải hoãn ngày cưới. Quờ các đảo và nhà giàn của huyện đảo Trường Sa đều có phòng đọc Hồ Chí Minh. Đại tá Bùi Văn Thiết. Cùng tỏa sáng. Những tòa nhà nổi nườm nượp. Trong khi làm nhiệm vụ bảo vệ Trường Sa.
Khi nhà giàn bị nhấn chìm trong bão táp. Mở đầu bằng buổi diễu hành đội hình quân dân trên đảo. Nhiều tầng. Trước thềm năm mới 2014. Thì bỗng nhiên vớ anh em đội viên cùng đề nghị: Thủ trưởng ơi đừng thịt để nó gáy cho chúng em đỡ nhớ nhà. Hào phóng gió. Là đơn vị thành lập sau ngày giang san giải phóng (5-7-1989). Quê Nghệ An. Trở về nhiễm chất độc da cam. Trước lúc hy sinh. Giang sơn đã hòa bình.
Chiến sĩ Nguyễn Ngọc Điệu. Quê Nam Định kể về những ngày biển động. Có người chỉ huy đã nhường chiếc phao cứu sinh độc nhất cho người đồng đội trẻ.
Trước cột mốc chủ quyền và bài thơ "Nam quốc giang san. Đảo Song Tử Tây như một chiếc dấu hình bầu dục đóng xuống thềm đất liền. Tàu chiến thăm dò địa chấn. " Của Lý Thường Kiệt được khắc trọng thể trên bệ đá.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét