Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

'Một kỳ lạ note cực kỳ hiểm'.

Chẳng có gì đáng ngạc nhiên về điều ẩn sau đằng sau những lệnh cấm kể trên và cả lời kết tội “hiểm” về sách của Huyền Chip

'Một note cực kỳ nguy hiểm'

(Facebook   Bút Chì  ). Tôi tin vào khả năng nhận thức, giám định, đánh giá cảnh huống, học hỏi và ứng dụng vào thực tế của các bạn. Còn giữa thành phố đương đại, con người rào mình lại bằng văn hóa, đạo đức, tôn giáo, chính trị và quờ phần nhận thức ít oi do các định chế từng lớp đó mang lại. Nhưng tuốt chúng ta vẫn đang đấu. Người không mạo hiểm là người không làm gì, không có gì, không là gì.

Dấn thân vào bất kỳ điều gì,là bằng lòng khả năng thất bại. Cô gái ngừng đại học, đi 25 nước Tạm dừng học: Người trẻ phấn khởi, người lớn giãy nảy  Tốt nghiệp đại học xong, anh quyên góp hết tất cả tiền để dành, vứt bỏ tất giấy má tùy thân, tiền bạc, xe hơi, và bắt đầu một cuộc hành trình xuyên nước Mỹ, để rồi rốt cuộc bỏ mạng ở Alaska. Sống, là gánh lấy sức nặng cái chết. Tôi tin rằng các bạn nên tin vào nguồn cảm hứng mà một cuốn sách mang lại, chính ngọn lửa ấy sẽ giúp các bạn sống tới, chứ không phải những thị phi lặt vặt kia.

Bởi tuốt luốt mọi cộng đồng, mọi tầng lớp trên trái đất đều được xây dựng bên trong những hàng rào. Trước đó, Cục Nghệ thuật biểu diễn ra công văn cấm “Bà Tưng” biểu diễn trên toàn quốc vì cho rằng cô “tác động xấu đến nhận thức, tâm lý, tình cảm của giới trẻ”.

Câu chuyện của anh, sau đó được chuyển thể thành sách rồi thành phim với tựa đề   "Into the wild",  đối với những kẻ vốn suy nghĩ thực tế và logic, những con cừu ngoan trong hàng rào, thì rõ ràng là lãng xẹt và ngu xuẩn. Nhưng mạo hiểm là cấp thiết.

Tuốt luốt những lệnh cấm trên có một điểm chung, đó là việc một nhóm người tự cho mình quyền giám định giá trị của một sản phẩm văn hóa (song song tước đi quyền tự giám định của hàng triệu người khác), cho rằng họ biết sản phẩm này nguy hiểm cho từng lớp, rằng họ có nghĩa vụ và có quyền ngăn chặn những sản phẩm này phát tán.

Và họ cho rằng sự điêu trá này hiểm nguy. Buồn cười thật. Chúng ta cho rằng họ không đủ nhận thức về điều họ đang làm, rằng họ không đủ trình độ để phân biệt đúng-sai, rằng họ đang đi thẳng vào nguy hiểm. Chỉ những ai mạo hiểm mới là người tự do. ”  Quay lại chuyện Huyền Chip, nhiều người cho rằng đã có chứng cứ xác đáng để chứng minh nhiều chi tiết trong sách của cô không đúng sự thật.

Hy vọng, là nhận rủi ro tuyệt vọng. Bởi mối nguy lớn nhất trên đời là không bao giờ mạo hiểm điều gì. Họ có thể tránh bớt chịu đựng và buồn đau, nhưng họ đơn giản chẳng thể học, chẳng thể thay đổi, không thể cảm, không thể trưởng thành, không thể yêu, chẳng thể sống… Bị xích chặt vào tâm thế củamình, họ chỉ là bầy nô lệ chối bỏ tự do

'Một note cực kỳ nguy hiểm'

Nhưng khi có một số bạn kết luận là sách của Huyền Chip và ảnh hưởng của cô lên giới trẻ “rất hiểm cho từng lớp”, thì lại là một chuyện khác hẳn. Trước Supertramp và sau Supertramp, vô số vong linh trên trái đất này đã vượt rào để sống. Chuyện ấy vốn chẳng có gì lạ, đó là một thể hiện vô cùng lành mạnh của bạn đọc.

Nhưng khi thấy một người lớn làm một điều (ta cho là) hiểm, hành động cảnh báo thường khẳng định một điều: ta đang coi họ là trẻ con. Nhưng cùng lúc ấy nó lại đánh thức khao khát tự do trong hàng triệu người, gieo vào lòng họ những câu hỏi ám ảnh về ý nghĩa của đời sống, và thôi thúc họ phát xuất. HCM, “thể hiện tính chất bạo lực gây hoảng loạn, ghê sợ hoặc phản cảm, một số lời thoại thô lỗ hoặc có thuộc tính kích động bạo lực”.

” – Friedrich Nietzche Mới đây thôi, Cục Xuất bản vừa ra lệnh đình chỉ phát hành một bộ tiểu thuyết vì cho rằng bộ sách này “đề cập đến một số vấn đề “nhạy cảm” hiện với tính chất cường điệu quá mức, cùng với những nhận định, đánh giả chủ quan, một chiều của tác giả sẽ ảnh hưởng không tốt cho độc giả và gây bất lợi cho xã hội”.

Từng lớp càng phát triển thì hàng rào càng nới rộng ra. Kiên cố cuộc vượt rào là nguy hiểm, hàng triệu người đã thiệt mạng.

Có thật thế không? Và quan trọng hơn, nếu thật thế thì có làm sao không? Một trong những trường hợp“vượt rào” gây tranh cãi rầm rĩ và dằng dai nhất là câu chuyện của Chris McCandless, năng Alexander Supertramp (Alexander Siêu Lang Thang) như anh tự gọi mình.

Trước đó nữa, là vụ rầm rĩ xung quanh lệnh cấm chiếu một bộ phim do phim này “phản ánh lệch lạc hiện thực TP. Bởi cuộc đời bên trong hàng rào này xác thực được dành cho trại thú vật: lũ lợn hiểm độc, đàn chó ác ôn, đám ngựa già khỏe mạnh và ngu xuẩn, con lừa cam chịu, đám gà vịt ngan ngỗng loay hoay yếu ớt.

Bởi, nói như Bo Parfet, người đã chinh phục 7 đỉnh núi cao nhất trên cả thảy các lục địa của trái đất:  “Yêu, là chấp thuận có thể không được yêu.

Bởi chính những bạn này cũng đã chứng minh là 700$ không xin được visa, không đi được đâu hết. “Hãy tin tôi: bí quyết để sống một thế cuộc ngập tràn hương vị và niềm vui là sống một cách hiểm nguy. Khi thấy một đứa trẻ chơi một trò hiểm, chúng ta vội vã cảnh báo, thậm chí nghiêm cấm chúng. Bởi rất có thể một bạn trẻ người non dạ nào đó, đọc sách Huyền Chip, cảm hứng bừng bừng, bắt chước y chang cầm 700$ quyết tâm đi quanh trái đất và sẽ gặp hiểm nguy.

Xã hội càng lạc hậu, càng non nớt, thì hàng rào càng hẹp và biển báo nguy hiểm cùng lệnh cấm càng vung vãi khắp nơi. Và những điều tôi sắp viết ra đây, chiếu theo tiêu chuẩn của các bạn kể trên, sẽ là khôn cùng nguy hiểm. Dễ thế sao? Cứ để họ đi xem nào! Tôi tin vào các bạn trẻ. Thế sao phải lo cho người ta? Lại còn có người lo là giới trẻ sẽ dấy lên phong trào bỏ nhà đi bụi suốt lượt.

Thời thượng cổ, nơi núi rừng, con người phải rào chỗ ở của mình lại để tránh thú dữ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét